Ở Ladakh thì chuyện ăn uống không bắt đầu từ “ăn gì cho ngon” mà là “ăn gì để sống được trong cái lạnh này”; nhưng chính trong cái logic rất thực tế đó thì ẩm thực lại trở thành thứ kể chuyện rõ nhất về vùng đất. Một ly trà bơ nóng, mặn và béo đến mức khó quen ngay từ lần đầu hay một đĩa momo vừa hấp xong, đơn giản mà đủ đầy – cả hai đều không phải để gây ấn tượng mà để tồn tại, để tiếp đãi, và để giữ nhịp sống ở một nơi mà mọi thứ đều bị thử thách bởi độ cao và thời tiết. Và nếu muốn hiểu Ladakh theo cách trực tiếp nhất, thì có lẽ nên bắt đầu từ chính hai món này.
